…Đâu đó vẫn còn hiện diện trong tôi với hình ảnh cái ba lô nặng trịch, cái áo xanh lè, cái nón rộng bành ki xấu quắc, cái khăn caro mỏng ten dài sọc, và ánh mắt nó tự hào gọi mùa này theo cách của riêng nó: Mùa của yêu thương – M Ù A H È X A N H

DSC_0193

     Những cơn mưa đầu mùa bắt đầu ngại ngùng khiêu vũ ở đầu con hẻm đối diện cổng trường đại học. Mấy nhánh phượng vẫn còn vắt vẻo vài quả dài khô đã qua 3 mùa đợi mưa nay xanh màu lá nhỏ, tô điểm thêm tí đỏ ấm áp của vài nụ hoa còn e ấp chưa vội vươn mình vì sợ ướt. Cũng có những anh chàng bạo gan dang thẳng mấy cánh mỏng manh còn ướt sũng sương như muốn bay cùng hạt nắng, khoe cánh lửa ửng cả một vùng trời gợn xanh. Ve giờ đây cũng bắt đầu ngân lên dàn đồng ca trên không, chúng khép mình vào những vết nứt của vỏ cây già, hay tàn lá rộng, và khởi xướng bài giao hưởng một cách rất thống nhất, đậm chất “sầu” kiểu ve.

     Và người ta gọi đó là mùa mưa, mùa đỏ màu phượng vĩ, mùa rộn ràng tiếng ve, hay nôm na gọi theo kiểu học sinh dân dã: mùa hè. Sinh viên, có đứa gọi là mùa nghỉ ngơi, có đứa đăng status gọi đó là mùa học lại. Còn có đứa sinh viên kia, có một mùa hè, nó không nghỉ ngơi cũng chẳng đi học lại. Nó diện cho mình cái ba lô nặng trịch, cái áo xanh lè, cái nón rộng bành ki xấu quắc, cái khăn caro mỏng ten dài sọc, và ánh mắt nó tự hào gọi mùa này theo cách của riêng nó: Mùa của yêu thương – M Ù A H È X A N H.

     Mùa yêu thương đầu tiên của tôi là ở một vùng đất đỏ, đỏ cả chân người đi: Tuy Đức – Đăk Nông. Vùng đất hoa vàng mọc thay cỏ dại này đã để lại cho tôi những ấn tượng sâu sắc với chuyến đi tình nguyện đầu đời của mình. Tôi còn nhớ, Đăk Nông chào đón 15 chiến sĩ chúng tôi bằng cơn mưa sũng nước, nước mưa làm văng tóe đất đỏ lên hết cả 2 bên đường, mấy gốc cây cũng nhuộm một màu đỏ giống như ai sơn lên vậy, những đọt hoa vàng hay mấy chòm cây thấp thấp thì khoác cả một màu bazan nặng trĩu. Cả con đường như dải nhung dài vô tận, chúng tôi đưa mắt tận hưởng cái cảm giác là lạ không sót một góc nào, chờ đợi nơi dừng chân đầu tiên – nơi chúng tôi sẽ gắn bó trong 4 tuần tới. Bon Bu-Nor trong trái tim chiến sĩ chúng tôi là hình ảnh tuyệt đẹp, còn có cả những chú heo “đồng bào” nuôi thả rông bệ phệ lon ton đi kiếm ăn bên sườn núi, chuyến xe buýt màu vàng và những căn nhà dựng bằng gỗ:

Sương giăng mờ ảo trên lối nhỏ
Hoa vàng rở rộ đón bình minh
Đàn chim tung cánh chờ nắng tới
Trái tim tình nguyện mãi còn xanh

     Những ánh mắt lạ lẫm dần trở thành thân quen chỉ sau vài ngày màu áo xanh xuất hiện ở Bon nghèo, chúng tôi có cảm giác tha thiết hơn với mảnh đất này, với ánh mắt ngây thơ trong veo đến phải giật mình của những em nhỏ đồng bào vai mang gùi đi học. Dường như khi đã ở một nơi nào đó thật lâu, chúng ta lại có cảm giác nhớ thương, luyến tiếc lúc phải chia xa. Chúng tôi mừng, vì những hạt mầm của hi vọng mà chúng tôi gieo được ở nơi đây. Và chúng tôi cũng khóc nữa. Tôi còn nhớ, ngày chia tay ở Bon, có cậu bé mang cho tôi 1 gói bánh rán còn nóng hổi, chùm dâu rừng chua lét, bó rau nhíp rừng và sợi dây mây rừng được cuộn tròn cẩn thận:

​Ta nhớ lắm những con đường đất đỏ
Hoa trải dài, vàng gót áo hè xanh
Bước em thơ ngập ngừng cô giáo đợi
Trên vai thầy chú bé ướt hàng mi.

Ta nhớ lắm tiếng suối rừng róc rách
Bóc may rừng, chảy máu, “để cho anh”
Trái dâu chua, song ngọt tình huynh đệ
Suối mát lòng, dấu ấn đá còn ghi.

Ta nhớ lắm cái kẹo đường hơi đắng
Nhớ dáng hình, nhớ ánh mắt hồn nhiên
Cái bánh chiên, “anh ơi vẫn còn nóng”
Đợi ngày về, vội vã dúi tay anh.

Ta nhớ lắm ngày chia tay bịn rịn
Nước mắt trào, nép nép góc bảng đen
Những ánh mắt ngây thơ qua màn nước
Bỗng chợt nhòe theo tiếng hát chia tay.

Ta nhớ lắm những ước mơ bình dị
Những lá thư viết vội lúc chia tay
Đôi mắt ướt nhưng vẫn cười thầy ạ
“Mai đi rồi thầy có nhớ em không?

Ta vẫn nhớ những ngày xanh đầy nắng
Nhớ nụ cười chắp cánh ước mơ xanh
Bu Nor ơi! Có ngày ta gặp lại
Vẫn con đường đầy đất đỏ thân thương.

DSC02975

      Lúc trước em muốn nghỉ học, nhưng từ khi gặp mấy anh chị, giờ em quyết tâm rồi, em sẽ cố gắng học để được làm sinh viên như mấy anh chị. Tặng anh. Mấy anh chị đừng quên tụi em nha”. Ôm chầm lấy thằng bé, tôi khóc. Làm sao quên được, các anh chị còn nợ các em cái bánh rán nóng, bó rau rừng, chùm dâu chua lét và mấy vết xước trên tay còn rướm máu lúc chui rừng chặt mây cho anh. Giây phút chia ly, chúng tôi dường như đã thành một người nghệ sĩ. Bởi khi chúng tôi đi, đất đã hóa tâm hồn:

Ngày hè xanh dần lặng lẽ đi qua
Chôn ký ức nơi vùng quê yên ả
Con tim ta vẫn ngày nào rộn rã
Bước trên đường chờ đón bóng tà buông.

Trên chuyến xe trắng vàng màu đất đỏ
Tiếng đồng hồ một chuyến có là bao
Đứng chờ đợi bóng vàng nào đâu khuất
Dáng hình nào chờ đợi đón ngày vui.

Bu-Nor ơi! Ta nhớ người, nhớ đất
Nhớ ánh buồn, nhớ nước mắt chia ly
Quà xóm núi, dúi tay người chiến sĩ
Nay xa rồi, ký ức vẫn còn ghi.

Buýt Cây Chanh tới Kiến Đức, Đăk Sin
Nối nhịp lòng Bu-Nor cùng chiến sĩ
Về nơi ấy, ấm lòng quê hương nhớ
Tháng ngày chờ, ta lại đến cùng Bon!

     Phải mất hơn tháng trời kể từ khi tạm biệt Tuy Đức – Đăk Nông, tôi mới có thể nguôi ngoai bớt những nỗi nhớ, có những kỷ niệm cứ chòng chành quanh quẩn, có những hình ảnh mà dù đập nát tôi cũng không thể quên. Mùa hè xanh – với một chiến sĩ năm hai như tôi, là chuyến đi tình nguyện đầu đời và là một mùa hè đáng nhớ. Đăk Nông, tôi vẫn mong ngày trở lại.

Hùng Phi Giang