Đượm tình Thanh niên tình nguyện Mùa hè xanh

0
334

       Người ta hay bảo Sài Gòn nhộn nhịp tất bật cuộc sống mưu sinh, người Sài Gòn sống vội, chật vật và bon chen. Nhưng đâu đó trong cái thành phố hơn 8 triệu dân này vẫn còn những câu chuyện làm chúng tôi – sinh viên tình nguyện Mùa hè xanh thắm đượm tình buồn.

       Chúng tôi có dịp gặp bà nhân chuyến đi thăm các chính sách Mẹ Việt Nam Anh hùng hướng tới kỉ niệm 50 năm Ngày Thương binh liệt sĩ (27/07/1947 – 27/07/2017).

       Bà là Nguyễn Thị Năm, năm nay đã ngót nghét ở cái tuổi cửu tuần. Cái độ tuổi mà đáng ra phải hưởng trọn niềm vui sum vầy bên con cháu, bà lại cô đơn trong căn nhà chật hẹp.

1Bà Nguyễn Thị Năm

       Trước đây, bà cũng từng có mái ấm hạnh phúc riêng, cũng có chồng có con, cũng trọn vẹn thiên chức như bao người phụ nữ khác. Rồi cuộc sống đẩy đưa, tai họa ập xuống, người đầu bạc phải tiễn mái đầu xanh. Con ruột đau ốm mà mất, chồng bà cũng bệnh tật mà qua đời, bà lại một mình thui thủi với bốn bức tường hiu quạnh.

2Bà trò chuyện với chiến sĩ Mùa hè xanh

       87 tuổi, nhưng bà vẫn đủ sức khoẻ để lo cho cuộc sống hằng ngày. Ngoài việc dọn dẹp, sửa điện chúng tôi còn có dịp được nấu ăn, nghe bà kể chuyện. Trò chuyện với bà, chúng tôi thầm nể phục sao người phụ nữ tuy nhỏ bé nhưng lại có một sức sống mạnh mẽ đầy nghị lực. Bà cho chúng tôi hay một thời gian khó, kháng chiến ác liệt, cả vùng đất chìm trong khói đạn, dân ta đã sống đã chiến đấu thế nào? Bà hào hứng cho chúng tôi nghe chuyện tình yêu thời ông bà, đến những câu chuyện vụn vặt đời thường. Bà hóm hỉnh làm chúng tôi đến phì cười, bà hiếu khách làm chúng tôi đến phát ngại không nỡ chối từ. Ở độ tuổi bà cho rằng đã “teo héo”, nhưng bà vẫn nhiệt thành lạc quan. Tuổi trẻ chúng tôi cần học hỏi ở bà để xứng đáng với năm tháng thanh xuân không hoài phí.

3Sinh viên tình nguyện chăm chú nghe bà kể chuyện

4Chiến sĩ cùng nhau chuẩn bị bữa ăn

5Chiến sĩ vo gạo, nấu cơm

       Nếu đời người là một cuốn phim, thì quãng đời sinh viên có lẽ là những thước phim sôi động nhất của một người. Khi ta trẻ, ta có rất nhiều sự lựa chọn cho cuộc sống riêng mình. Nhưng với chúng tôi, tuổi trẻ phải dành một phần cho những hoạt động tình nguyện. Không đặt quá nhiều điều to tát khi thực hiện, chả cần biết cho đi sẽ được nhận được điều gì vì chúng tôi biết rằng những việc chúng tôi làm là rất nhỏ, chẳng thể thay đổi cả một xã hội. Đôi khi đơn giản đi để biết rằng mình còn trẻ. Đôi khi là đi để sàng cái khôn ở đời thường và đi để biết trái tim mình đập loạn nhịp, để yêu thương nhiều hơn.

Bài viết: Quỳnh Anh
Ảnh: Mecute

Comments

comments

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here