Mùa hè xanh trong tôi

1224

Là chiến sĩ!

Cảm giác thật tuyệt khi được khoác trên mình màu áo xanh tình nguyện, được rong ruổi trên mọi nẻo đường, mang đến ánh sáng cho đồng bào, mang đến con chữ cho đàn em thân yêu và hạnh phúc biết bao khi nhìn thấy những nụ cười rạng rở trên gương mặt các bé.

Chào anh, chào chị hay em chào thầy, chào cô, tất cả đối với chúng tôi là món quà vô giá mà nếu thiếu nó vào mỗi buổi sáng tinh mơ, mỗi buổi trưa đi làm vất vả, và mỗi buổi chiều với những con mưa rào có lẽ anh chị em chiến sĩ chúng tôi sẽ cảm thấy ngột ngạt và bứt rứt. Không biết tự bao giờ, tất cả đã trở thành một phần trong cuộc sống của mỗi chiến sĩ chúng tôi. Cảm ơn mùa hè xanh 2016, cảm ơn màu áo xanh tình nguyện, cảm ơn cuộc đời đã cho tôi được thỏa sức đam mê, được sống trọn với tình yêu tuổi trẻ và phát huy tinh thần xung kích của sinh viên thành phố mang tên Bác. Bởi hơn ai hết chúng tôi biết rằng “Tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại ” .Yêu lắm, nhớ lắm cái khoảnh khắc tuyệt vời này, chắc chắn mỗi chiến sĩ chúng tôi sẽ nâng niu gìn giữ từng ngày và biến nó thành hành trang quý báu cho hành trình phía trước.

h5

h15

Ngày qua ngày, anh em chúng tôi vẫn tiếp tục công việc của một chiến sĩ mùa hè xanh. Thế nhưng, bất chợt có ai đó hỏi chúng tôi rằng, các bạn đi làm tình nguyện thế này vậy có nhớ ba mẹ mình không, còn có mấy anh thanh niên hỏi vui có nhớ gấu của mình không mấy đứa? Không ai bảo ai, chúng tôi nhìn nhau cười, nhưng đâu đó trong đôi mắt ấy đã bắt đầu ngấn lệ. Và rồi tất cả đều gật đầu và trả lời một cách ngô nghê “có chứ, nhớ muốn chết luôn á anh” thậm chí có mấy bạn nữ không kiềm được cảm xúc khóc òa như những đứa trẻ. Nhớ lắm các bạn ạ, nhớ lắm, gia đình mà! Là chiến sĩ, chúng tôi cũng là một sinh viên, cả năm tất bật với công việc và học tập, mong sao hè về được ở bên bố mẹ anh chị em, được ăn cơm mẹ nấu. Ôi cảm giác thật tuyệt! Khóc đó, rồi lại cười đó, các chiến sĩ chúng tôi tự an ủi nhau, lấy tình thương của đồng bào và em nhỏ làm động lực để hoàn thành thật tốt công việc phía trước. Thế là chúng tôi lại nắm tay nhau, 19 chiến sĩ, 19 con người với những tính cách và công việc khác nhau, đứa hậu cần, đứa sửa chữa điện, đứa dạy học và cả đứa tiếp sức chuyên cung cấp nước cho anh em đi làm, vậy mà anh em chúng tôi đã ăn chung ngủ chung, thậm chí là tắm chung gần 10 ngày rồi các bạn ạ. Vui lắm, hạnh phúc lắm, vì chúng tôi biết rằng dù có ở bất kì vị trí công việc nào, tất cả đều hướng đến một màu xanh trên quê hương mà chúng tôi đặt tên là “Màu xanh tình nguyện”.

h10 h9

h8

Các bạn có biết không? Ha ha ha…Cứ mỗi lần nghĩ đến câu chuyện này tôi lại không kiềm được cảm xúc của mình, cười hết ga các bạn à. Anh em chúng tôi, lúc ngồi trên ghế nhà trường luôn mang trong mình một sự hiểu biết, một hài hước dí dỏm nhưng có sống chung với nhau trong hoàn cảnh khó khăn như thế này mới hiểu hết tính cách của từng người. Cả đội có 5 bóng hồng thế nhưng mỗi bạn lại được các anh trai đặt cho một biệt danh vô cùng vui nhộn và không bao giờ quên, bạn thì được gọi là “Người đàn ông cầm búa” bạn thì “ Người đàn ông mặc váy” còn có đứa được phong tặng danh hiệu “Người đàn ông cầm roi và cả người đàn ông cầm dao”. Đặc biệt là “người đàn ông không não” và kể từ ngày hôm ấy chúng tôi được biết đến là “Biệt đội không não”. Đây là biệt đội chuyên chặt chém nhau trong mỗi bữa ăn, giấc ngủ.

h6

Thế đó, gia đình với 19 con người chung sống với nhau trong một mái nhà, vui thật và riêng tôi sẽ không bao giờ quên những người anh em này, sẽ nhớ mãi màu đất đỏ Đăk Ngo, nhớ mãi nụ cười thân thiện mến khách với những trái dưa tàu của đồng bào H’Mông và dĩ nhiên không bao giờ thiếu hình bóng của các em nhỏ với những câu nói thơ ngây, hồn nhiên cùng ánh mắt trong sáng làm xao xuyến lòng người. Thương lắm mùa hè xanh 2016, thương lắm anh em chiến sĩ, thương lắm Đăk Ngo- nơi mà chúng tôi cảm nhận được:

“Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”.

h14

Cảm nhận của chiến sĩ mặt trận Đak Nông
Ảnh: Tường Huy