Em sẽ đến cùng cơn mưa

751

       Văn học Nhật Bản hiện nay đang được đa số đọc giả yêu thích sách văn học lựa chọn làm quyển sách gối đầu. Với văn phong tinh tế và nhẹ nhàng nhưng đầy trầm tư và ám ảnh, cùng với những chi tiết miêu tả nội tâm nhân vật sâu sắc qua mỗi hành động và cử chỉ, văn học Nhật làm cho đọc giả cảm thấy bình yên, sâu lắng, bên cạnh đó là những giây phút trầm tư suy ngẫm về con người và cuộc đời. “ Em sẽ đến cùng cơn mưa” trong trường hợp này cũng không ngoại lệ !!

       Một cốt chuyện không nhiều màu sắc, kịch tính hay dữ dội, tác phẩm trên qua ngòi bút của Ichikawa Takuji hiện ra trong một gam màu trầm buồn, một khung cảnh ẩm thấp và ảm đảm vào một ngày mưa. Một tình yêu tuyệt diệu giữa Takkun và Mio, một tình thương ấm áp giữa Yuji và người bố ốm yếu Takkun. Một tình cảm đầy chân thành giữa con người và động vật, Yuji và chú chó bị câm, mà tác giả đã miêu tả tiếng sủa đó một cách đầy thân thương bằng kí tự “~!”

       Mio, người phụ nữ duy nhất trong gia đình Takkun đã sớm qua đời, chỉ còn lại hai bố con. Người bố mà Yuji luôn gọi là “Takkun” thay vì “bố”, mang trong mình chứng bệnh quái lạ, ông sẽ nằm vật ra đất nếu không được cung cấp đầy đủ chất dinh dưỡng cho cơ thể, dù chỉ là 1 calo! Và Yuji, con trai duy nhất của Mio và Takkun, phải chăm sóc bố thay cho mẹ mình bất cứ khi nào căn bệnh quái lại ấy xuất hiện. Và rồi vào một ngày mưa, Mio – người mẹ vừa mất của Yuji, bỗng dưng trở lại cùng hai bố con. Mio trở lại, trong hình dáng của một con người, hoàn toàn không phải linh hồn!! Tình tiết kì diệu này xuất hiện tạo nên một gam màu mới cho câu chuyện, đồng thời cuộc sống vốn ảm đạm của hai bố con trở nên linh hoạt hơn. Tuy nhiên, điều khiến Takkun lo lắng là Mio sẽ lại đi khi mùa mưa kết thúc! Và câu chuyện sẽ tiếp diễn ra sao, các bạn có thể tìm đọc nhé!

       Em Sẽ Đến Cùng Cơn Mưa được viết với lời văn trong sáng, ngắn gọn và đôi chút ngộ nghĩnh sẽ đem đến sự thú vị và ấm áp khi “nhấm nháp” những trang sách, có thể trong một ngày mưa nhẹ nhàng, khi bạn muốn tìm cho mình sự yên tĩnh trong tâm hồn.


       Lời Khen Tặng Dành Cho Tác Phẩm:

       “Một câu chuyện tình tinh tế và ngọt ngào đến nỗi ngay cả cái chết rình rập cũng đem lại những an ủi dịu dàng.” – Le Monde

       “Vừa phi thực vừa chân thực, một câu chuyện ngọt dịu về sự trường tồn của tình yêu.” – Reading-reviewing.com

       “Hành trình khám phá, một lần nữa, về tình yêu đã mất.” – Goodreads.com

       “Kết hợp hài hòa giữa những điều có và không thể, một câu chuyện bình dị dành cho bất kỳ ai.” – Amazon.com


       Cảm nhận riêng của người viết:

       Bản thân là người đã từng đọc qua tác phẩm,mình khá ấn tượng với hình ảnh Yuji, một cậu nhóc dễ thương với câu cửa miệng “Thế hả?” Và gọi bố mình là “Takkun”, rất thích món cà ri của bố. Hình ảnh hai bố con sống đơn độc đã gây ấn tượng rất sâu với mình, và người bố yếu ớt “Takkun” ấy đã rất tuyệt vời khi một mình chăm sóc con cùng với căn bệnh quái lạ. Hai cha con ấy, với những khía cạnh dễ thương, những đoạn đối thoại hóm hỉnh, và quan trọng nhất là Mio, mẹ của Yuji, đã trở lại như một phép màu đã khiến cho quyển sách trở nên thật hấp dẫn với đọc giả. Sự trở lại của Mio từ Tinh Cầu Lưu Trứ đã đem lại nhưng niềm vui và hạnh phúc đến vơia hai bố con, nhưng cũng mang lại nỗi bất an vì Mio sẽ rời đi khi mùa mưa kết thúc. Nhưng cuối truyện không buồn như mình tưởng, nó thật sự rất kì diệu khi mà Mio có thể biết trước được tương lai. Cuối cùng, mình vẫn thích tiếng sủa “~!” Của con chó bị câm.

Lê Hoàng Dung