Có những con người, có những ký ức… – Cảm nhận Xuân tình nguyện 2018

2187

      Có những con người, có những ký ức…

      Khi đất trời bước vào thời khắc chuyển giao từ Đông sang Xuân, khi khí trời bắt đầu se lạnh, không khí bắt đầu rộn rã, hoa cỏ bắt đầu bung nở sắc hương; cũng là lúc mỗi người chúng ta dành ra những giây phút lắng sâu để ngẫm lại chặng hành trình một năm sắp qua của mình. Đi qua bao bộn bề của vòng xoáy cơm áo gạo tiền, đi qua những áp lực trong công việc, những lần chiến đấu “sinh tồn” với bài tập trên giảng đường… mỗi người chúng ta lại càng có thêm cho mình những bài học, những kinh nghiệm ý nghĩa và những kỷ niệm tươi đẹp hơn. Đối với một sinh viên như tôi, một trong những điều tươi đẹp nhất để tôi khắc vào trong hành trình của mình, chính là việc được trở thành một chiến sĩ trong chiến dịch Xuân tình nguyện của Liên chi hội khoa Công nghệ hoá học – Thực phẩm.

      Có ai đó đã từng nói: “Tình nguyện viên không nhất thiết phải có thời gian, họ chỉ cần có con tim nhiệt tình.” Đến ngày hôm nay, tôi mới được chứng kiến và cảm nhận rõ cái nhiệt tình mà người ta đã đề cập đến, thông qua các chiến sĩ Xuân tình nguyện của  khoa Công nghệ hóa học – thực phẩm.

      Khi mà chiến dịch Xuân tình nguyện đang được phát động và hưởng ứng nhiệt tình từ các bạn sinh viên của trường Đại học Sư phạm kỹ thuật, thì các chiến sĩ của khoa Công nghệ Hóa – thực phẩm cũng đang sục sôi sức trẻ, tạm gác lại công việc cá nhân và nỗi nhớ nhà, khoác lên mình những chiếc áo vàng rực hăng hái của mùa xuân để chính thức trở thành các đại sứ mang mùa Xuân đến với mọi người nơi mặt trận Hưng Khánh Trung B- Chợ lách- Bến Tre.

      Ngay từ sáng sớm, các chiến sĩ đã tập trung tại trường, sẵn sàng để “xông pha’’ mặt trận. Dù đã rất mệt mỏi sau chặng đường dài, nhưng những người chiến sĩ ấy vẫn không nề hà gian khó, nụ cười rạng rỡ vẫn luôn thường trực trên môi. Tưởng chừng như không một điều gì có thể đánh gục được sức trẻ và mong muốn cống hiến trong họ. Nhìn hình ảnh của các chiến sĩ, có người mặc kệ trời trưa nắng chói, xung phong đi sửa đường, sửa điện cho nhà dân, có người ngồi hàng giờ nơi cánh gà sân khấu chỉ để chuẩn bị cho những lần chạy sự kiện sắp tới, có người đẫm giọt mồ hôi vẫn tươi cười nơi góc bếp để mang lại những bữa cơm sum vầy đến cho mọi người…; tôi lại thấy lòng mình có chút bồi hồi. Thì ra đâu đó bên cạnh cuộc sống quá nhiều lo toan này, vẫn còn có những tấm lòng thiện nguyện, với một trái tim ấm áp chân thành, chỉ cho đi mà không mong cầu được nhận lại. Thì ra khi cùng chung một  hướng đi, chung một niềm vui, nỗi buồn thì mọi người đều sẵn sang trút bỏ vỏ bọc của cá nhân, sẵn sàng chung tay thắp lên ngọn lửa yêu thương ấm áp , sưởi ấm cho những tâm hồn đang khô cằn nơi vùng quê nhọc nhằn nơi đây.

      Sự gắn kết của các bạn chiến sĩ làm tôi liên tưởng đến những câu thơ quá đỗi thân quen ngày nào:

“ Súng bên súng, đầu sát bên đầu
Đêm rét chung chăn, thành đôi tri kỉ
Đồng chí!’’

      Tuy nơi đây không phải sa trường khốc liệt với súng đạn khói lửa lúc xưa, nhưng sự sẻ chia tình nồng thắm đượm, sự gắn kết và vượt khó của các bạn chiến sĩ chẳng kém gì hai từ “Đồng chí” kia. Các bạn từ những vùng quê khác nhau, đã cùng gặp gỡ và học tập chung dưới một mái trường Đại học, rồi lại cùng nhau “xách ba lô lên và đi”, trở thành những cánh én mang mùa xuân rực rỡ về hội tụ tại một mái nhà chung ở Bến Tre trong chiến dịch Xuân tình nguyện 2018 này.

      Có những điều tưởng chừng như bình dị nhưng lại chan chứa biết bao ý nghĩa; có những thứ đến và đi rất nhanh, nhưng cũng có những thứ mãi vẫn luôn hiện hữu trong tim mỗi người chúng ta. Chỉ vừa mới đây thôi mà thấm thoát đã đến ngày kết thúc chiến dịch. Mới có những con người cùng hô hào vui vẻ trước mỗi bữa ăn đó, mới có những con người miệt mài mỗi đêm đó, vậy mà giờ không gian mặt trận nơi đây sắp phải trở về những ngày tháng thầm lặng yên ắng, các anh chị em chiến sĩ sắp phải chia tay nhau, mỗi người về một nhà; để lại cho nhau biết bao lưu luyến… Có người từng nói “ làm tình nguyện bạn sẽ chẳng nhận được gì”. Nhưng với tôi thì khác, tôi yêu 4 ngày cùng sống cùng làm việc, cùng vui cùng cười với các bạn, tôi yêu những ký ức cả buồn lẫn vui mà mùa xuân tình nguyện này mang lại. “ Những người làm công tác tình nguyện không được trả công, không phải vì họ là những người không có giá trị, mà bởi vì họ là những con người vô giá”.

Nhã Trúc