Em chưa biết cười bằng mắt…

1630

“…Em vẫn hay thường viết trong nhật ký, những câu hỏi…

                       …sao em không thể nghe không thể nói như bao người”

(Trích Đã có anh hai” – Phạm Hồng Phước)

       Cảm giác ấy vẫn còn vẹn nguyên sau lần gặp gỡ đầu tiên giữa em – Cô bé Thiên Tiên với chúng tôi – Những chiến sĩ Xuân tình nguyện 2017 trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật TP. Hồ Chí Minh, mặt trận xã Hưng Nhượng, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre.

1Nụ cười của em sau lần đầu gặp chúng tôi


       Các bạn ơi, các bạn có biết không!
Sau lần gặp gỡ ấy, không ai bảo ai nhưng các chiến sĩ chúng tôi không lúc nào ngừng suy nghĩ về cô bé. Vì sao vậy, phải chăng cô bé tên Tiên ấy có điều gì làm cho các chiến sĩ chúng tôi luôn trăn trở và không thể không hoàn thành tốt nhiệm vụ được. Chính là nụ cười của em, nụ cười không thành tiếng, thành lời. H…a…ê…i… Tại sao lại như thế, sao không phải là ha ha, hê hê hay hi hi… Nhất định phải có lý do nào đó, chắc hẵn ai ai cũng phải thắc mắc?

       Trời, tại sao vậy?
Chúng tôi đã có lời giải đáp, đằng sau nụ cười hồn nhiên, thánh thiện ấy là câu hỏi: “Sao em không thể nghe không thể nói như bao người”. Vậy mà em lừa được tất cả chiến sĩ chúng tôi bởi sự ngây thơ và đáng yêu của mình. Cô bé dễ thương, tuy em không thể nghe, không thể nói, nhưng nhìn vào đôi mắt em, chúng tôi cảm nhận được tiếng nói nơi con tim em rằng: “Các anh chị ơi, em rất vui khi được gặp các anh chị, em yêu quý các anh chị lắm”. Vì điều chúng tôi nhận được từ em là một bức vẽ hình trái tim, trên bức vẽ có một cái tên thật đẹp  “Thiên Tiên”.

2Thiên Tiên đang vẽ hình trái tim và tên em lên tay các chiến sĩ

    Thật vậy, chính sức mạnh tình thương giữa người với người, đặc biệt là các chiến sĩ Xuân tình nguyện chúng tôi, điều đó lại càng ý nghĩa và sức lan tỏa của nó là vô cùng mạnh mẽ. Nụ cười của em không giòn giã như ánh nắng ban mai, không rộn ràng như tiếng cồng chiên lễ hội, nụ cười của em nhẹ nhàng nhưng sáng tựa ánh bình minh và xua tan mọi nhọc nhằn cho các chiến sĩ thêm động lực. Nụ cười ấy là người bạn, người em, là nguồn sức mạnh luôn theo chân chúng tôi từ khắp mọi nẻo đường với công việc dọn vệ sinh, nụ cười mang yêu thương đến các cụ già và em nhỏ, nụ cười như cùng chúng tôi thắp lên những ngọn đèn đường, thắp lên một ánh sáng mới, ánh sáng của niềm tin và hy vọng về một mùa xuân an lành sắp tới.

    Có những ngày nắng rồi những ngày mưa bất chợt, thời tiết vô cùng khắc nghiệt, thế nhưng mọi người vẫn rất hăng hái, sẵn sàng hát vang ca khúc Bài ca xuân tình nguyện, vì em, vì nụ cười của em đã lan tỏa khắp mọi nơi, lan tỏa trong trái tim từng chính chiến sĩ tình nguyện, làm chúng tôi thêm yêu công việc của mình hơn và có thêm động lực trước những thử thách của thiên nhiên.

3Nụ cười của Tiên cùng các chiến sĩ hái lá mai mang lộc đến mọi nhà

    Hơn ai hết, chúng tôi biết những thử thách mà em gặp phải trong cuộc sống còn nhiều hơn gấp bội. “Anh ơi, chị ơi…anh chị hãy vui lên vì việc anh chị đang làm là mang yêu thương đến với mọi người, hãy vui lên và cười lên anh chị nhé, bé Tiên đang đi cùng các anh chị đây”.

    Dẫu biết rằng em không thể nói, thế nhưng chính hành động, cử chỉ và nụ cười thiên thần của em đã tiếp thêm động lực cho các chiến sĩ chúng tôi rất nhiều, nó như một lời nhắc nhở với chúng tôi rằng: “Hãy vui lên vì cuộc sống vẫn còn rất nhiều điều ý nghĩa, vì chúng tôi vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người, vì chúng tôi có em bên cạnh”.

4Các chiến sĩ mang nụ cười đến bà con xã Hưng Nhượng – Giồng Trôm – Bến Tre

    Thật buồn cười phải không các bạn, tại sao không phải vì em có chúng tôi bên cạnh mà lại là vì có em bên cạnh chúng tôi. Các bạn thân mến, “Mọi chuyện trên đời đến với chúng ta đều có ý nghĩa riêng của nó”, theo chúng tôi được biết từ lời kể của bà ngoại Thiên Tiên rằng trước khi những chiếc áo vàng mang tên Sư phạm Kỹ thuật TP.HCM đến vùng đất này, Thiên Tiên hầu như chỉ im lặng và không cười tươi như bây giờ, lúc nào trong đôi mắt em cùng chất chứa nhiều điều trắc ẩn. Đơn giản đối với một đứa bé chưa tròn 10 tuổi, cuộc sống đã lấy đi của em quá nhiều thứ, nó đã cướp đi tiếng nói, sự lắng nghe và cả một hạnh phúc gia đình bên ba mẹ, mọi thứ đến với em mà không một có lời giải thích. Với những bất công ấy, thử hỏi một người trưởng thành như chúng ta liệu có đủ sức để đối mặt?. Vậy mà, như một phép màu, từ khi chúng tôi đến gặp gỡ và trò chuyện cùng em bằng những hành động ban đầu, em biết yêu đời hơn,điều đó hiện rõ trên đôi môi bé nhỏ, thật sự nụ cười ấy vô cùng kì diệu, nó xuất hiện khi những con tim đồng điệu gặp nhau, nụ cười mang niềm tin, hy vọng và sức sống mạnh mẽ, nụ cười đó chỉ có em – Thiên Tiên mới mang lại cho chúng tôi. Chắc là do duyên, cái duyên đã đưa chúng tôi đến vùng đất này, đã cho chúng tôi gặp em, như một ánh sáng mang đến niềm tin trong cuộc sống cho em, và chính em lại đáp trả lại cho chúng tôi nguồn sức mạnh nhiều hơn thế nữa.

    Thương mến và cảm phục tấm chân tình của cô bé vô cùng. Thương vì hoàn cảnh mà cuộc sống của em không được trọn vẹn như các bạn đồng trang lứa, cảm phục vì nghị lực sống của em vô cùng mạnh mẽ, cảm phục vì chính em dù trong hoàn cảnh khó khăn như thế nhưng em vẫn lạc quan, yêu đời và lan tỏa tình yêu, hy vọng bằng nụ cười đến với những chiến sĩ tình nguyện. Thế mới thấy “Chúng ta không được chọn hoàn cảnh chúng ta sinh ra, nhưng chúng ta có quyền được chọn cách chúng ta sống như thế nào” em là minh chứng rõ nét nhất cho điều ý nghĩa đó.

    Khi chiêm nghiệm được điều đó, cũng là lúc tiếng còi xe vang lên, như lời báo hiệu giây phút chia tay đã đến. Vậy là đã năm ngày chúng tôi sống và gắn bó với bà con nơi đây, với những việc làm được tuy không lớn, nhưng nó đủ để chúng tôi tự hào vì đã góp một phần sức trẻ của mình tô điểm cho ngày xuân ý nghĩa hơn trên một phần mảnh đất hình chữ S. Đặc biệt tất cả mọi người sẽ không bao giờ quên ký ức về em cô bé Thiên Tiên đáng yêu cùng nụ cười tỏa nắng, đó sẽ là hành trang quý báo của mỗi chiến sĩ. Khóe mắt đã cay, những giọt nước mắt lần lượt tuông trào, trên gương mặt của chúng tôi lẫn người dân nơi mãnh đất còn nhiều khó khăn này.

56 Nụ cười của em, ấm mãi trong lòng các chiến sĩ Xuân tình nguyện 2017

    Đó là những giọt nước mặt hạnh phúc và cầu chúc mọi điều tốt đẹp sẽ đến với em, hãy vui lên, tiếp tục cười và mạnh mẽ lên em nhé. Tất cả chúng ta những người may mắn trong cuộc sống sẽ luôn biết yêu thương và mang tình thương đến tất cả những ai chẳng may rơi vào hoàn cảnh khó khăn. Hãy cứ vui lên vì cuộc sống vẫn còn nhiều điều tươi đẹp đang chờ đợi chúng ta phía trước.

       Nhưng! Hình như em chưa biết cười bằng ánh mắt…

                     Ngân Giang
Hình ảnh: Chiến sĩ XTN 2017