Một lít nước mắt

751

      “Một lít nước mắt” – Cuốn nhật ký đầy nước mắt, Aya khóc, những người xung quanh khóc và tôi cũng khóc. Một cuốn sách theo tôi rất đáng để bạn chọn đọc.

      Đọc để nhận ra cuộc đời này còn nhiều điều tốt đẹp lắm, mà mỗi chúng ta – những người khỏe mạnh cứ chạy theo những toan tính thường ngày rồi quên mất. Xung quanh ta có biết bao nhiêu người tốt bụng. Họ sống với nhau đâu chỉ vì những ích kỷ thường ngày, bằng những mối quan hệ thân quen, họ sống bằng tình yêu, tình thương mà con người dành cho nhau.

      Cô bác sỹ tâm huyết với nghề, bác bán hàng chạy ra khi em bị ngã trên đường, những người bạn kiên nhẫn dẫn em đi đến lớp, những thầy cô ở trường, bà điều dưỡng già. Rất nhiều rất nhiều họ không có quan hệ gì vẫn bên em cũng em đi nốt cuối con đường đời.

      ” Thầy Suzuki và thầy Tsuzuki ở trường Okayou đến thăm mình. Từ lúc tốt nghiệp đã được bốn tháng rồi, cả hai thầy vẫn không thay đổi chút nào, mình rất mừng khi được gặp các thầy.

      – Thầy cứ nằm lên đệm của em đi ạ

      – Hừm, thầy không thích nằm lên đệm của bệnh viện đâu, trông thầy mệt lắm sao

      – Dạ, không ạ, nhưng nếu có hơi của thầy trên đệm khi ngủ em sẽ cảm thấy an toàn hơn

      Cả hai thầy đều lúng túng chẳng biết nói gì. Biểu cảm trên mặt hai thầy thục là khó tả

      Đọc để thấy rằng không có điều gì tuyệt vời trên thế gian bằng gia đình mình cả. Dù cho Aya đau khổ, bất lực như thế nào thì từng người từng người thân trong gia đình sẽ luôn bên cạnh để xoa dịu và bảo vệ em. Và đặc biệt người mẹ tuyệt vời của em. Phải nói em thật may mắn khi có một người mẹ tuyệt vời như vậy, không chỉ là bờ vai cho em tựa vào khi mệt mỏi, đắng cay, mà còn là ánh sáng đưa cho em động lực để tiếp tục sống. Có người mẹ nào không đau đớn tột cùng khi nhìn người con đang tràn đầy sức sống và hoài bão dần dần bị cơn bệnh tật hiểm nghèo quật ngã, nhưng người mẹ đó vẫn kiên cường đến tận cùng để cho con chấp nhận và vượt qua những cay nghiệt của tạo hóa.

      “Mẹ ơi, con không đi được nữa rồi. Dù có cố níu tay vào đâu đi nữa con cũng không thể đứng dậy nổi.”

      Mình nén nước mắt, viết như vậy vào tờ giấy nhỏ, hé mở cửa phòng và đưa cho mẹ. Mình vội vàng khép cửa để mẹ không thấy mặt mình, chắc chắn mình sẽ càng đau đớn hơn khi thấy khuôn mặt mẹ. Mình bò đến bên nhà vệ sinh cách đó ba mét, hành lang lạnh cóng. Thoạt tiên, lòng bàn chân mình còn mềm mềm. Nhưng dần dần, đầu gối và lòng bàn tay lẫn bàn chân đều trở nên cứng đờ. Bò như thế này mình chẳng thể chịu nổi, nhưng còn cách nào khác nữa đâu. Vì đó là cách duy nhất để mình có thể di chuyển.

      Mình cảm giác có ai đó sau lưng. Mình quay đầu lại… thấy mẹ đang lẳng lặng bò sát ở phía sau, mẹ chẳng nói gì, nước mắt nghẹn ngào rơi xuống sàn nhà. Những cảm xúc đang kìm nén bỗng dưng tuôn trào, mình khóc òa lên thành tiếng. “Cứ khóc đi con.” Mẹ ôm chặt vào lòng. Đầu gối mẹ ướt nước mắt của mình, còn mái tóc mình thì ướt nước mắt của mẹ.“

      Đọc để cảm nhận nỗi đau những lời nói vô tâm của người ngoài và cái cảm giác bất lực của những tâm hồn con người đang bị mắc kẹt trong một cơ thể tật nguyền.

      Những năm cuối con đường đời, khi không còn có thể viết được nữa, khi em chỉ có thể nằm im lặng, lắng nghe cuộc sống vụt qua nơi khung cửa sổ, từng ngày từng ngày trôi đi để chờ đến phút cuối hành trình thì em đã nghĩ những gì. Xót xa không? Chán chường không? khi mục đích sống cuối cùng là viết nhật ký cũng không thể thực hiện nữa.

      Từng giọt nước mắt cứ thế rơi trên mỗi trang nhật ký của em. Em đã ra đi, nhưng những tâm sự của em còn ở lại mãi trong bạn, trong tôi, những người đang và sẽ đọc cuốn nhật ký của em Những tâm sự, suy nghĩ mang tính tỉnh thức, để những người ở lại có thể sống tốt hơn, ý nghĩa hơn.

1

Tài Võ