NHẬT KÝ NGÀY XANH: NỬA CHẶNG ĐƯỜNG

0
495

      Gần nửa chặng đường trôi qua, 15 con người đã in dấu chân của mình tại mảnh đất Tuy An – Phú Yên này. Mỗi ngày trôi qua với chúng tôi là những ngày nhiều kỷ niệm, nhiều niềm vui, và mỗi người đều có câu chuyện cho riêng mình, nhưng chúng tôi cũng có câu chuyện của chúng tôi…

Chuyến xe của những trái tim tình nguyện
                                                    Chuyến xe của những trái tim tình nguyện

      Rời ngôi trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật TP.HCM thân thương, trong cái vẫy tay tạm biệt của những người ở lại, chúng tôi – 15 con người khoác lên mình sứ mệnh cao cả đến Phú Yên, lúc bấy giờ trong trái tim người chiến sĩ rung lên những nhịp đập thổn thức, háo hức mong chờ, nỗi niềm ấy cứ theo bánh xe lăn dần lăn dần… Phú Yên đón chúng tôi bằng ánh nắng hoàng hôn khuất sau những dãy núi cao san sát những cánh đồng bát ngát, có cơn gió thoảng đưa hương lúa thơm mát cả vùng trời. Nơi chúng tôi đóng quân là ngôi trường tiểu học nằm trên con đường làng quanh co, chúng tôi yêu sao nơi này với nắng gió, núi non, mây trời ngun ngút, nhưng điều làm chúng tôi thêm yêu nơi đây chính là tấm lòng hiếu khách của bà con xung quanh, nhờ vậy mà chúng tôi luôn cảm thấy ấm áp và thân thương hơn,…

Tình cảm chiến sĩ dành cho em nhỏ
                                                          Tình cảm chiến sĩ dành cho em nhỏ

      Suốt nửa tháng qua, chúng tôi đã cùng nhau là rất nhiều việc có ích cho người dân nơi đây. Có thể kể đến là công trình “Thắp sáng đường quê” với chiều dài 2km tại thôn Phong Hanh đã mang ánh sáng đến xua tan màn đêm và nỗi lo lắng của người dân mỗi khi chiều tà. Ngày công trình thi công, chúng tôi chưa quên được cười tươi của 2 ông cụ trong thôn, vì muốn giúp chúng tôi vơi đi nỗi vất vả dưới trời nắng gắt mà chạy xe tiếp nước xuyên cả đoạn đường. Công trình được đưa vào sử dụng như mang một màu áo mới cho người dân sống trên đoạn đường này, từ đây họ có thể đi lại thoải mái mà không cần phải lo sợ những nguy hiểm, trẻ con cũng bắt đầu được bố mẹ cho đi chơi vào đêm xuống, người lớn thì tụ tập trước cổng thôn nói cười rôm rã,… Những thay đổi đó chính là niềm hạnh phúc đối với người chiến sĩ khi góp một phần của mình giúp cho đời sống người dân tốt đẹp hơn.

Công trình “ Thắp sáng đường quê”
                                       Công trình “ Thắp sáng đường quê” đang dần hoàn thiện

      Bên cạnh đó, công trình “Bê tông hóa” đoạn đường dài 50m tại cầu Cây Cam nằm trên tuyến đường giao thông quan trọng của xã sau 2 ngày thi công cũng đã hoàn thành. “Đường này thường có xe cộ qua lại, nhưng mà ngày nắng thì bụi ngút trời, còn ngày mua thì trơn trợt nguy hiểm lắm. May mà có mấy cháu nó về làm lại đường, vậy là khỏi lo nữa rồi” – Lời chia sẻ của một cô sống cạnh con đường. Nghe những lời ấy, chúng tôi quên đi cả cái nắng gắt trên đầu, quên đi những giọt mồ hôi đã rơi trên má mà cố gắng làm xong sớm, để người dân đi lại thuận tiện hơn, dễ dàng hơn.

Công trình “Bê tông hóa”
                                                            Công trình “Bê tông hóa”

      “Anh chị cô bác ghé quẹo lựa. Chỉ 2 ngàn đồng đã mamg về được một món đồ mình.” – tiếng rao vô cùng dễ thương vang lên giữa không gian đông đúc người đã mở ra một “Phiên chợ đồ cũ” với đầy những bộ quần áo, giày dép cũ được nhiều người đi chợ ghé mua. Các cô đi chợ thấy lạ cứ đứng vào xem rồi thoăn thoắt tay lựa cho mình những bộ đồ vừa với mình, có mấy chú cũng ủng hộ mấy cái quần để mặc đi làm,.. Tiếng rao, tiếng chào hỏi, tiếng í ới gọi nhau vang lên tạo thành một khung cảnh nhộp nhịp của buổi chợ phiên. Nắng lên ngang vai cũng là lúc kết thúc buổi bán buôn đầy thành công, toàn bộ số đồ đã được mua sạch không còn cái nào, có vài cô còn tỏ vẻ tiếc nuối khi ra trễ không còn đồ để mua. Dù vất vả, dù nắng noi, dù khan cả cổ họng nhưng không sao tả hết niềm vui của người chiến sĩ, buổi sáng hôm ấy là một trải nghiệm đầu tiên trong đời.

Phiên chợ đồ cũ diễn ra rất thành công
                                                   Phiên chợ đồ cũ diễn ra rất thành công

      Là những chàng trai, cô gái sinh viên nhưng chúng tôi được các em nhỏ nơi đây gọi bằng một tên gọi thương mến “thầy, cô”! Lớp học vào mùa hè đơn sơ với 2 phòng nhỏ, chia ra 2 lớp dành cho các em lớp nhỏ và các em lớp lớn dạy tiếng anh căn bản, hoạt động vào 15h00 hàng tuần từ thứ Hai đến thứ Bảy. Thương các em phải đội cái nắng gắt đến trường để học con chữ bao nhiêu thì chúng tôi càng muốn giúp các em tiếp thu kiến thức nhiều bấy nhiêu, bởi lẽ rồi 1 tháng rồi sẽ trôi qua nhanh, chúng tôi chỉ mong những gì chúng tôi dạy sẽ giúp các em cải thiện được phần nào trình độ tiếng Anh của mình. Hạnh phúc của một “nhà giáo bất đắc dĩ” là được các em dành tặng tình cảm của mình bằng những món quà nhỏ, chỉ là những bức tranh, chỉ là bông hoa dại,.. nhưng với chiến sĩ như vậy là đủ rồi.

Lớp học hè của các “thầy, cô” áo xanh
                                                    Lớp học hè của các “thầy, cô” áo xanh

      Sau những giờ học, chúng tôi dạy các em nhảy những bài dân vũ đơn giản, cùng vui đùa với các em. Đặc biệt, chúng tôi cũng đã tổ chức thành công Ngày hội trò chơi dân gian tại trường tiểu học An Định thu hút gần 80 em thiếu nhi tham gia. Các gian hàng trò chơi được bố trí xung quanh sân trường với nhiều trò vô cùng hấp dẫn, nào là tô màu, nào là bịt mắt đập nồi, nào là ném còn,… làm không khí rộn rã hẳn lên. Buổi chiều hôm ấy kết thúc bằng những gói quà được trao tay các em, niềm vui trong ánh mắt, nụ cười rạng ngời trên khuôn mặt chính là món quà tuyệt vời nhất mà chúng tôi nhận lại.

Ngày hội trò chơi dân gian cùng các em thiếu nhi
                                                Ngày hội trò chơi dân gian cùng các em thiếu nhi

      Ngoài ra, những ngày trôi qua chúng tôi cũng làm những công việc khác như dọn dẹp Vườn thuốc nam, các dãy phòng học trong khuôn viên trường tiểu học An Định,… Công việc tuy nhiều và vất vả nhưng khi ánh hoàng hôn vừa buông xuống cũng là lúc các bạn chiến sĩ quây quần bên nhau vui đùa, này thì ca hát, này thì nhí nhố thổi lửa nấu ăn,… Bữa ăn của người chiến sĩ đôi khi chỉ là rau muống xào tỏi, cá kho tiêu, hay lắm khi là những gói mì,…nhưng sao ngon lạ kỳ, ăn mà nhìn nhau cũng đã đủ vui, nhìn ánh mắt sáng ngời của các cô cậu sau một buổi làm việc được ăn miếng cơm mà thương thương đến thế.

 Bữa cơm cuối ngày cùng nhau
                                                         Bữa cơm cuối ngày cùng nhau

      Mỗi ngày kết thúc trên mảnh đất này, chúng tôi thường đứng nhìn đoàn tàu lửa chạy vút đến tít chân trời xa xa. Không hiểu sao hình ảnh ấy thường khiến chúng tôi phải bồi hồi đứng nhìn, có lẽ nó là chuyến tàu của sự trưởng thành của 15 trái tim cho những tháng ngày ở lại, sống hết mình vì những điều giản đơn.

Tiếp tục hành trình tình nguyện cùng màu áo xanh ấy
                                          Tiếp tục hành trình tình nguyện cùng màu áo xanh ấy

Các chiến sĩ mặt trận Tuy An – Phú Yên

Comments

comments